Này thì chết…


Tiên sư cái lão chồng già
Sắp sửa xuống lỗ rồi mà còn dê
Ở nhà vợ có lại chê
Sang nhà hàng xóm ô kê hát hò
Bao năm bà đã dặn dò
Tôi mà còn sống cấm bò đi đâu
Vậy mà vẫn cứ trẻ trâu
Thấy bà bên đó là bâu ngay vào
Bỏ tôi cục tức dâng trào
Điên lên một búa bổ vào là xong
Ở nhà có bến nước trong
Lại không chịu uống cứ mong đục ngầu
Bà cho một phát nát nhầu
Là ông đi gấp xuống chầu Diêm Vương….!!!

Chị Hằng kể chuyện Trung Thu

Nhân khi đến Tết trung thu

Cuội ta nằm bẹt thu lu góc nhà
(Thực ra Cuội ngủ gốc đa)
Thế là tranh thủ Hằng Nga giáng trần
Hằng Nga bèn táp xuống sân
Đúng nơi bọn trẻ chơi gần đống rơm
Lúc này mười tám giờ hơn
Các em còn mải ăn cơm trong nhà
Sân đình chẳng một bóng ma
Mỗi ông bảo vệ đi ra chặn đầu
“Cô kia chập tối đi đâu?
Trung Thu lễ hội còn lâu tới giờ”
“Dạ thưa! Xin bác hiểu cho…”
“Hiểu gì? Không thể bày trò được đâu
Tôi già rụng tóc, bạc râu
Làm gì được nữa mà câu với cò…”
“Dạ thưa! Xin bác hiểu cho…”
“Đã bảo không hiểu! Hay cô điếc rồi?
Đây là sân của làng tôi
Hôm nay tổ chức vui chơi đêm rằm
Làng tôi tổ chức hàng năm
Cứ tháng Tám, ngày mười lăm như này”
Chị Hằng bèn chắp hai tay
“Cháu trên Thượng giới xuống đây bác à”
“Thì ra là chị Hằng Nga
Tôi già nên chẳng nhận ra chị rồi!
Ghế đây! Mời chị cứ ngồi
Nhưng này, sao chị đi chơi một mình?”
“Dạ thưa! Theo lệnh Thiên đình
Ngọc Hoàng cắt cử một mình cháu thôi”
Hằng Nga tay chỉ lên giời
Cuội đang ngủ gật vẫn ngồi gốc đa
“Hôm nay cháu kể chuyện nhà
Dưới trần các bác gọi là Trung Thu”
Lúc này gió thổi vi vu
Trời quang chẳng có mây mù bay qua
Cơm xong các cháu tuôn ra
Dắt tay là bố, mẹ, bà hoặc ông
Đèn ông sao với đèn lồng
Đội lân, sử tử, múa rồng đi theo
Chị Hằng đôi mắt trong veo
Trái tim hồi hộp nhìn theo ánh đèn
Chắc là kể chuyện chưa quen
Trong khi trai tráng cứ chen vào nhìn
Tỉ năm mà vẫn Xì tin
Lung linh như chiếc đèn pin sạc đầy
Trung Thu đã đến rồi đây
Hằng Nga xin kể chuyện này…rằng thưa:
“Chuyện rằng xưa cực kỳ xưa
Hồi mà trái đất còn chưa hình tròn
May nhờ A rít sờ tôn (Aristote)
Ổng soi Nguyệt thực nên đồn đoán thôi
Hồi xưa có chục mặt trời
Cho nên quả đất nóng hơi bị nhiều
Chị Hằng đã có người yêu
Là chàng Hậu Nghệ bắn siêu cực kỳ
Mặt trời cũng chả là gì
Chàng giương nỏ bắn rụng thì chín ông
Dân yêu chàng lắm biết không?
Nhưng mà kẻ xấu Bồng Mông hại chàng
Vì Tây Vương Mẫu đi ngang
Tình cờ chàng gặp nên chàng bèn xin
Một viên bất lão trường sinh
Chàng đưa chị giữ bên mình thường xuyên
Biết đây là loại thuốc tiên
Bồng Mông giả ốm nằm yên ở nhà
Nhân chồng chị phải đi xa
Bồng Mông rút kiếm để mà chiếm thôi
Tình hình nguy cấp đến rồi
Chị bèn lấy thuốc nuốt trôi bụng mình
Thế là người chị nhẹ tênh
Chị như quả bóng bồng bềnh bay lên
Mặt trăng nằm ở phía trên
Chị đành bíu lấy trèo lên đó ngồi
Khi chồng chị biết chuyện rồi
Suốt ngày ngửa mặt lên trời gọi tên
Vì thương nhớ chị không quên
Chàng bày hương án ở trên vườn nhà
Bao nhiêu quả với lại hoa
Những gì chị thích bày ra để thờ….
Từ ngày ấy đến bây giờ
Người ta Bái Nguyệt để chờ chị ban
Thật nhiều may mắn bình an
Và xua đi hết muôn vàn khổ đau”

Chị Hằng kể chuyện quá lâu
Các em bèn hỏi “Cuội đâu chị Hằng?”..
Chị Hằng tiếp tục kể rằng
Ngày xưa Cuội vốn là thằng Tiều phu
Một hôm vào giữa mùa Thu
Cuội ta vác búa vào khu rừng già
Bốn con hổ nhỏ phi ra
Cuội lia đại búa chết ba con liền
Con còn lại cũng quy tiên
Bỗng đâu hổ mẹ rất hiền hiện ra
Nó gầm to bố tổ cha
Cuội trèo tót tận ngọn đa tránh đòn
Chắc là hổ mẹ thương con
Nó đi hái lá vo tròn mớm cho
Bốn con hổ nhỏ chết co
Tự dưng sống lại như cho phép thần…
Hổ đi Cuội tụt xuống dần
Lấy rìu đánh gốc rồi khuân về nhà
Giữa đường gặp một ông già
Ăn mày chết đói thành ma bên đường
Cuội ta liền nổi lòng thương
Lấy ngay chút lá rồi nhường cho ông
Sau khi Cuội mớm lá xong
Ông già tỉnh dậy rồi ông giật mình:
“Cây này cải tử hoàn sinh
Con về chăm sóc nhiệt tình nghe không?
Con trồng nó ở phía Đông
Hàng ngày phải tưới nước trong vài lần”
Cuội ta sung sướng muôn phần
Tiếng lành đồn đại từ gần đến xa
Con chó nuôi giữ trong nhà
Là con chó chết Cuội ta cứu về
Cuội còn nổi tiếng khắp quê
Vật, người bị chết Cuội về chữa ngay
Thuốc tiên cải tử lạ thay
Hồi sinh từ lá của cây bên nhà
Một hôm có một ông già
Nhà giàu, cha của Hằng Nga bấy giờ
Ông già gặp Cuội và nhờ
Cứu cho con gái bất ngờ chết trôi
Sau khi Cuội cứu được rồi
Cô bèn cảm tạ ngỏ lời cầu hôn
Cuội ta thấy thế mừng rơn
Còn gì sung sướng được hơn vợ chồng…
♥♥♥
Nhưng rồi đời cứ long đong
Giữ chi báu vật ở trong nhà mình
Thuốc là cải tử hoàn sinh
Giặc kia cũng rất vô tình đi qua
Biết Cuội cất thuốc trong nhà
Lập mưu chúng giết Hằng Nga thế rồi
Ruột moi chúng thả sông trôi
Cuội không cứu nổi đành ngồi bó tay
Con chó Cuội cứu trước đây
Trả ơn xin tự phanh thây của mình
Dạ người lòng chó phân minh
Chị Hằng được cứu lại xinh như thường
Cuội ôm con vật đáng thương
Nặn lòng bằng đất Cuội tương đại vào
Chó ta lại thở phều phào
Cả người và vật vui sao xum vầy…
♥♥♥
Nhưng từ cái sự việc này
Chị Hằng đổi tính, suốt ngày hay quên
Cái cây thuốc nói ở trên
Hằng Nga chả nhớ vì quên lời chồng
“Đ-ái bên Tây, cấm bên Đông”
Hằng Nga nhầm tí, cây dông lên trời
Níu cây bằng được mới thôi
Cuội cầm chiếc búa rồi chơi một rìu
Thế là buồn thỉu buồn thiu
Cả cây lẫn Cuội cùng rìu bay lên
Mặt trăng vốn dĩ ở trên
Cuội ta táp xuống rồi quên về nhà
Cuội giờ vẫn ngủ gốc đa
Các em ra ngắm Thiên hà mà coi”
Chị Hằng kể chuyện đứt hơi
Đến khuya bọn trẻ vẫn chơi sân đình
Càng khuya chị ấy cành xinh
Kể xong nhằm hướng Thiên đình chị bay
Cuội ta sắp dậy đi cày
Hay còn ngủ gật tối ngày gốc đa?
Bái bai chị nhé Hằng Nga
Sang năm chị xuống chắc là xinh hơn!

Tuyển thợ xà beng…

Hôm rồi em tuyển thợ cày
Bao mùa chờ đợi đến nay vẫn mình
Giờ đây em thấy bực mình
Thợ cày vứt bỏ tuyển binh khí nầy
Lúc nầy ruộng khá bầy hầy
Đồi thông hai mộ dưới đây khô rồi
Nói ra lòng dạ bồi hồi
Không người cày cấy nức đôi đây nè
Từ đây đến vụ thu hè
Anh nào có chí thì khè dùm em
Bao giờ nước chảy tèm nhem
Nghĩa là đền đáp công em đợi chờ
Trai làng tụi nó thờ ơ
Cô đơn tủi phận chẳng nhờ được ai
Em nào đâu dám chê bai
Nhỏ to cũng được cứ lai rai mà
Nỗi lòng em đã nói ra
Anh nào trúng tuyển thì xà beng phan
Bao giờ nước chảy hai hàng
Cho anh thỏa thích mò hang cua đồng
Nhất là chờ đến vụ đông
Ở ngoài trời lạnh ở trong ấm lòng
Anh ơi nước chảy thành dòng
Ruộng em đã sẵn anh đong thỏa lòng.
_______________
*#Sưu tầm.

Bố ơi

Bố ơi mẹ đã dặn rồi
Ra đường bố phải chậm thôi cơ mà
Đường thì có lắm ổ gà
Mà bố thấy gái hở ra là nhìn
Con ngồi sau cứ vững tin
Bố tay lái lụa rìn rìn chẳng sao
Đang đi gặp ả má đào
Bố như nhịn đói cồn cào đã lâu
Thế là bố lại bốc đầu
Ai ngờ quệt phải con trâu ven đường
Xe lao một phát xuống mương
Người con bùn đất dính vương đầy đầu
Bố đừng đổ tại con trâu
Tại bố ra vẻ mình ngầu ra oai
Để giờ xuống ruộng thế này
Rồi người ta nói bố mày máu dê
Làm con xấu hổ ê chề
Chỉ vì cái tính bố mê gái à
Lần sau đừng vậy bố nha
Bố làm như thế có mà chết toi…

Thánh Gióng thời hiện đại

Ngày xưa Thánh Gióng nhổ tre
Đánh tan quân giặc bay về trời cao
Ngày nay đã có bản sao
Thấy anh vác gậy né mau vào lề
Nhìn anh biểu diễn hay ghê
Hay là Thánh Gióng hiện về đây ta ?
Thánh Gióng mà cưỡi honda
Phóng nhanh vượt ẩu miệng la tránh nào
Vít ga anh phóng ào ào
Ai mà không tránh thế nào cũng toi
Luật lệ nay đã có rồi
Sao anh không sợ để đời lâm nguy
Đường này đâu chỉ ông đi
Bao người qua lại khiếp vì có ông
Tôi thì tim cứ phập phồng
Sợ ông đến nỗi trong lòng bất an
Thánh Gióng xưa rất hiên ngang
Ngày nay Thánh Gióng ngang tàng hơn xưa.